Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE) tuyên bố rút khỏi OPEC và OPEC+, một động thái được xem là sự thay đổi lớn, có khả năng tái định hình cán cân cung cầu dầu mỏ toàn cầu.
Lý do UAE Rút Khỏi Các Tổ Chức Dầu Mỏ
Theo hãng thông tấn WAM, UAE dự kiến sẽ chính thức rút khỏi Tổ chức các nước Xuất khẩu Dầu mỏ (OPEC) và nhóm mở rộng OPEC+ vào thứ Sáu. Quyết định này được đưa ra sau khi quốc gia này tiến hành đánh giá năng lực sản xuất hiện tại và tương lai, với lý do dựa trên lợi ích quốc gia.
- Mục đích: Cho phép UAE thoát khỏi các giới hạn sản lượng do OPEC áp đặt.
- Cơ sở: Dựa trên việc xem xét năng lực sản xuất quốc gia.
Tác Động Đến Nguồn Cung Dầu Toàn Cầu
OPEC là nhóm các nhà xuất khẩu dầu lớn, có vai trò điều phối sản lượng nhằm tác động đến giá cả và nguồn cung toàn cầu. Việc UAE rời đi sẽ làm giảm đáng kể quyền kiểm soát nguồn cung của nhóm này.
- Giảm quyền kiểm soát: Việc rút lui này làm giảm quyền kiểm soát nguồn cung toàn cầu của OPEC từ khoảng 30% xuống còn 26%.
- Giới hạn sản lượng: Trước đây, OPEC đã giới hạn sản lượng của UAE ở mức 3,2 triệu thùng/ngày, trong khi năng lực thực tế của UAE gần 5 triệu thùng/ngày. Lượng cung bổ sung tiềm năng này ước tính khoảng 1-2% nhu cầu dầu toàn cầu.
Phân Tích Chuyên Gia Về Thị Trường Dầu
Các chuyên gia nhận định động thái này phản ánh xu hướng các quốc gia vùng Vịnh ưu tiên lợi ích quốc gia. Tuy nhiên, tác động trực tiếp lên giá dầu ngắn hạn có thể bị hạn chế bởi các yếu tố địa chính trị khác.
- Yếu tố địa lý: Việc Eo biển Hormuz vẫn chưa hoàn toàn thông suốt là yếu tố giảm thiểu tác động tức thời.
- Tiềm năng cung: Các nhà phân tích cho rằng, khi Eo biển Hormuz hoạt động bình thường, nguồn cung toàn cầu có khả năng cao hơn so với dự kiến trước đó.
- Tầm nhìn dài hạn: UAE được đánh giá là có vị thế tốt để tăng nguồn cung và thích ứng với giá dầu thấp hơn nhờ nền kinh tế đa dạng hóa và ít phụ thuộc vào doanh thu dầu mỏ.
Tác Động Tổng Thể và Định Hướng Tương Lai
Về mặt lịch sử, OPEC đại diện cho hơn một phần ba sản lượng dầu thô toàn cầu và 79% trữ lượng được chứng minh. Việc UAE rời đi, cùng với các thành viên trước đây như Angola (2024) và Qatar (2019), nhấn mạnh sự dịch chuyển quyền lực và sự tập trung vào lợi ích quốc gia của các nước vùng Vịnh trong bối cảnh khủng hoảng năng lượng toàn cầu.