Bài viết phân tích chuỗi hành động của Tổng thống Trump khi liên tục đặt ra các thời hạn cứng rắn cho Iran liên quan đến Eo biển Hormuz, nhưng sau đó lại nhiều lần hoãn hoặc thay đổi các yêu sách này, gây ra nhiều tranh cãi về tính nhất quán.
Những Lời Đe Dọa và Hạn Chế Được Đặt Ra
Trong khoảng thời gian gần đây, Tổng thống Trump đã nhiều lần đặt ra các thời hạn cụ thể yêu cầu Iran phải đáp ứng các điều kiện nhất định, chủ yếu liên quan đến việc mở Eo biển Hormuz. Tuy nhiên, trong mỗi lần, các thời hạn này đều bị trì hoãn mà không có bằng chứng công khai xác thực nào cho thấy Iran đã hoàn thành các yêu sách đó.
Các mốc thời gian và yêu cầu được ghi nhận bao gồm:
- 23 tháng 3: Yêu cầu Iran phải “HOÀN TOÀN MỞ, KHÔNG ĐE DỌA Eo biển Hormuz trong vòng 48 giờ,” nếu không Mỹ sẽ tấn công các nhà máy điện của Iran.
- 28 tháng 3: Trump tuyên bố hoãn 5 ngày, viện dẫn các “cuộc trò chuyện rất tốt và hiệu quả” giữa hai bên, dù các quan chức Iran phủ nhận việc đàm phán đang diễn ra.
- 6 tháng 4: Tăng thêm 8 ngày, dựa trên yêu cầu của “Chính phủ Iran” và các cuộc thảo luận “diễn ra rất tốt.”
- 4 tháng 4: Đặt ra thời hạn 48 giờ, đe dọa các hành động quân sự nếu Iran không tuân thủ.
- 7 tháng 4: Tiếp tục gia hạn thêm một ngày, viện lý do là ngày lễ Phục sinh.
- 21 tháng 4: Tuyên bố ngừng bắn hai tuần, nhưng vẫn yêu cầu Iran phải đồng ý với việc mở Eo biển Hormuz một cách “HOÀN TOÀN, NGAY LẬP TỨC và AN TOÀN.”
- Thời hạn không xác định: Cuối cùng, Trump tuyên bố gia hạn vô thời hạn, viện lý do về tình trạng “tổ chức bị phân mảnh nghiêm trọng” của Chính phủ Iran.
