Cuộc xung đột kéo dài tại Iran đang đặt Tổng thống Trump vào thế tiến thoái lưỡng nan về mặt địa chính trị và chính trị nội bộ, khiến các tuyên bố về giải pháp hòa bình trở nên mâu thuẫn.
Những bẫy chiến lược của Tổng thống Trump
Bài viết chỉ ra rằng Trump đang bị mắc kẹt bởi hai loại bẫy: một về mặt địa chính trị và một về mặt chính trị trong nước. Việc Iran tận dụng đòn bẩy tại Eo biển Hormuz và sự từ chối nhượng bộ của Tehran khiến ông khó có thể chấm dứt cuộc chiến với một cái giá quân sự chấp nhận được.
- Áp lực nội bộ: Với tỷ lệ ủng hộ ở mức thấp (khoảng 30%), giá xăng cao (trung bình hơn 4,50 USD/gallon) và sự phản đối ngày càng tăng của công chúng, ông không có không gian chính trị để tiếp tục cuộc chiến.
- Sự mâu thuẫn trong phát ngôn: Sự dao động trong các chiến lược quân sự và những tuyên bố lạc quan liên tục về tiến trình đàm phán hòa bình đã gây ra sự hoài nghi lớn.
Hy vọng ngoại giao và những thách thức giải quyết vấn đề
Hy vọng mới nhất được đề cập là một bản ghi nhớ một trang đang được đàm phán với Pakistan, nhằm mục đích chấm dứt chiến tranh và bắt đầu một chu kỳ 30 ngày để giải quyết các điểm vướng mắc. Tuy nhiên, các chuyên gia nhận định rằng một văn bản đơn giản như vậy có thể không đủ để giải quyết các vấn đề phức tạp kéo dài gần nửa thế kỷ giữa Mỹ và Tehran.
Các yêu cầu lớn từ phía Iran bao gồm:
- Giảm bớt các lệnh trừng phạt khổng lồ để vực dậy kinh tế.
- Tận dụng lợi thế chiến lược từ việc kiểm soát Eo biển Hormuz cho việc vận chuyển dầu khí.
Sự thiếu nhất quán trong các hoạt động quân sự
Các hoạt động quân sự gần đây của Mỹ được mô tả là thiếu tính nhất quán và chiến lược. Ví dụ, các hoạt động như “Project Freedom” diễn ra trong thời gian ngắn và nhanh chóng bị tạm dừng. Điều này cho thấy sự thiếu vắng một chiến lược quyết đoán và toàn diện.
- Tính chất chiến dịch: Các hành động quân sự liên tiếp (từ không kích, phong tỏa tàu bè đến các chiến dịch nhỏ) đã thất bại trong việc làm lung lay chế độ Iran, vốn coi sự tồn tại của mình là vấn đề sống còn.
- Tuyên bố mập mờ: Những phát biểu của Trump về chiến dịch quân sự phức tạp được so sánh với các cuộc đột kích ngắn ngày trước đây, gây ra nghi ngờ về khả năng kiểm soát tình hình thực tế.
Sự suy giảm vị thế đàm phán của Mỹ
Các chuyên gia chỉ ra rằng vị thế đàm phán của Mỹ đang bị xói mòn. Việc Eo biển Hormuz, vốn là tuyến đường huyết mạch, trở thành tâm điểm đàm phán cho thấy cán cân chiến lược đã nghiêng về phía Tehran. Hơn nữa, việc Mỹ không thể triển khai lực lượng mặt đất quy mô lớn đã khiến một chiến thắng quân sự tuyệt đối nằm ngoài tầm với, tạo ra một khoảng cách lớn giữa năng lực tác chiến và kết quả chiến lược mong muốn.