Thượng viện Hoa Kỳ đã thông qua dự luật nhằm hạn chế các nhà đầu tư tổ chức lớn mua nhà ở gia đình, với mục tiêu cải thiện khả năng chi trả nhà ở. Tuy nhiên, nhiều nhà kinh tế học cảnh báo rằng biện pháp này có thể không giải quyết được nguyên nhân cốt lõi của việc tăng giá nhà, thậm chí còn gây bất lợi cho người thuê nhà.
Mục tiêu của Dự luật và Cơ chế Hạn chế
Dự luật 89-10 của Thượng viện được thông qua nhằm cải thiện khả năng chi trả nhà ở, sau khi Hạ viện đã thông qua một phiên bản hẹp hơn. Dự luật này nhận được sự ủng hộ từ cả hai đảng và được thiết kế để thúc đẩy xây dựng nhà ở và giảm chi phí.
Điểm cốt lõi của dự luật là việc áp đặt các hạn chế đối với các nhà đầu tư tổ chức lớn. Theo đó, các nhà đầu tư sở hữu 350 ngôi nhà đơn lập trở lên sẽ bị hạn chế mua thêm bất động sản loại này.
Tranh luận Kinh tế: Giải pháp này có hiệu quả không?
Mặc dù nhiều người ủng hộ cho rằng các công ty tài chính lớn (Wall Street) là nguyên nhân gây tăng giá nhà sau đại dịch, các nhà kinh tế học lại đưa ra nhiều cảnh báo về tính hiệu quả của lệnh cấm này.
- Tác động tiềm tàng: Một số chuyên gia cho rằng việc cấm các nhà đầu tư lớn mua nhà có thể không làm giảm giá nhà mà ngược lại, làm giảm nguồn cung nhà cho thuê nhà đơn lập ở các khu vực mà người dân khó mua nhà.
- Quy mô của nhà đầu tư: Theo John Burns Research and Consulting, chỉ khoảng 0,7% tổng số 92 triệu ngôi nhà đơn lập ở Mỹ thuộc sở hữu của các nhà đầu tư có hơn 350 bất động sản. Phần lớn các nhà đầu tư này thực chất là các chủ nhà nhỏ lẻ, quy mô gia đình.
- Nguyên nhân tăng giá cốt lõi: Các chuyên gia chỉ ra rằng các yếu tố vĩ mô mới là động lực chính gây tăng giá nhà, bao gồm:
- Lãi suất thế chấp ở mức lịch sử thấp.
- Tình trạng thiếu hụt nguồn cung nhà ở mới.
- Việc sở hữu nhà đã trở nên quá đắt đỏ đối với người mua lần đầu.