Sự điều động của hàng nghìn binh sĩ Mỹ tới Trung Đông đã làm dấy lên đồn đoán về khả năng họ nhắm vào một chuỗi 7 đảo của Iran để giành quyền kiểm soát eo biển Hormuz.
7 đảo tạo thành 'phòng thủ vòng cung'
Theo nghiên cứu của các học giả Trung Quốc, bảy đảo sau của Iran tạo thành một hệ thống phòng thủ chiến lược, buộc tàu lớn phải đi qua và dễ trở thành mục tiêu:
- Abu Musa
- Greater Tunb (Tunb Lớn)
- Lesser Tunb (Tunb Nhỏ)
- Hengam
- Qeshm
- Larak
- Hormuz
Các đảo này được Iran gọi là 'hàng không mẫu hạm không thể đánh chìm' và được lực lượng Vệ bộ Cộng hòa Hồi giáo (IRGC) củng cố quân sự.
Chiến lược phòng thủ của Iran
Với khoảng cách gần và vùng nước nông, ba đảo phía tây (Abu Musa, Greater Tunb, Lesser Tunb) buộc tàu chiến và tàu dầu phải đi qua phạm vi tấn công của:
- Điểm đặt pháo/phi cơ không người lái
- Tàu tấn công nhanh của IRGC
- Lưới mìn
Phương án tấn công của Mỹ
Theo các chuyên gia, Mỹ có thể đổ bộ bằng:
- Tàu đổ bộ (LCAC) từ Biển Ả Rập vào Vịnh Ba Tư
- Nhảy dù từ không quân (lực lượng 82nd Airborne)
Thời gian chiếm đóng dự kiến từ 2 ngày đến 2 tuần, nhưng đòi hỏi lực lượng 1.800-2.000 quân để phòng thủ lâu dài.
Rủi ro và chi phí cao
- Phản công từ đất liền Iran: Drone, tên lửa, pháo binh từ bờ biển Iran có thể nhắm vào lực lượng chiếm đóng.
- Tranh chấp chủ quyền: Cả ba đảo phía tây là vùng tranh chấp lâu năm giữa Iran và Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE). Việc Mỹ chiếm đóng có thể gây rạn nứt với đồng minh UAE.
- Tổn thất kinh tế: Tấn công vào đảo Kharg (trung tâm xuất khẩu dầu Iran) có thể phá hủy cơ sở hạ tầng, kéo dài thời gian khôi phục sau chiến tranh.
Bối cảnh chính trị
Mỹ đang gia hạn thời gian đàm phán với Iran đến 6/4, nhưng chiến dịch quân sự vẫn tiếp diễn. Các chuyên gia nhấn mạnh không có giải pháp hoàn hảo, mọi lựa chọn đều đi kèm rủi ro và chi phí chính trị.